7. Gương truyện về Thánh Lễ, Thánh Thể
1. Linh mục hồ nghi sau khi truyền Ḿnh Thánh:
Chuyện xảy ra tại thành phố Lancianô, nước Ư vào năm 700, trong ngôi nhà thờ nhỏ kính thánh Legontia. Cha Ḍng thánh Basiliô đă hồ nghi không biết Chúa Giêsu có thật trong phép Thánh Thể hay không!
Khi linh mục này dâng lễ, sau lời Truyền phép, bánh đă trở nên thịt và rượu đă trở thành máu, đông đặc lại thành năm hột nhỏ theo h́nh dáng khác thường.
Bánh Thánh Thịt ấy đă được giữ rất cẩn thận tới ngày nay. Bánh có mầu nâu nhạt, và trở thành mầu hồng khi chiếu ánh sáng từ phía sau dọi lại. Máu đă đông đặc lại và ngả mầu vàng vàng như mầu đất.
Từ năm 1713, Thịt được lưu trữ trong một Mặt nhật bằng bạc chạm trổ nghệ thuật. Máu được đựng trong chén kiểu nghệ thuật xưa bằng đá phalê trong suốt.
Các cha Ḍng thánh Phanxicô đă phục vụ thánh đường này từ năm 1252 theo lời mời của Đức Giám mục địa phương, và của Toà thánh.
Từ năm 1574, Ḿnh và Máu Thánh đă được khảo nghiệm nhiều lần để xác định tính cách chân thực.
Năm 1970, một cuộc khảo nghiệm gồm một số khoa học gia nổi danh thuộc Viện Chữa trị Bệnh lư và Bệnh viện Vi trùng học, cùng với giáo sư thuộc đại học Siena phụ khảo sát.
Cuộc giảo nghiệm đă đưa đến những quả quyết khoa học tuyệt đối không thể chối căi, với những bức h́nh chụp bằng ống kính hiển vi tinh xảo. Giáo sư Lioni trong một cuộc hfdỏ vào ngày 4 tháng Ba năm 1971 tại nhà thờ Phép lạ đă đưa ra những kết luận sau:
- Thịt là thịt thật và Máu là máu thật, của loài người. Thịt hợp thành bởi các thớ thịt tim. Thịt và Máu cùng một loại AB. Trong máu có protein là chất thường có để giữ máu tươi. Trong Máu cũng có những khoáng chất: chlorides, phosphorus, magnesium, potassium, sodium và calcium.
Sự lưu trữ Thịt và Máu trong 12 thế kỷ qua là lưu trữ cách tự nhiên, không phải bằng chất hóa học.
Khoa học quả quyết rằng: sau khi được khám nghiệm, đă có câu trả lời chắc chắn xác nhận tính cách chân thực của Phép lạ Thánh Thể tại Lanciano.
Những lời quả quyết trên đây được Giáo quyền xác nhận trong cuốn sách có chuẩn ấn của Đức Cha Leopoldo Teofili, Tổng Giám mục Lanciano. (Bob and Penny Lord, This is my Body, This is my Blood, Journeys of Fath, p. 19).
2. Lấy Ḿnh Thánh Chúa về làm việc xúc phạm, nhưng không giấu nổi Ḿnh Thánh tỏa sáng
Phép lạ xảy ra tại làng Santarem, nước Bồ vào khoảng sau năm 1225.
Santarem, một làng nhỏ tại nước Bồ Đào Nha, làng này nằm giữa làng Fatima và thủ đô Lisbon, cách Fatima chừng 35 dặm về phía bắc.
Vào khoảng giữa năm 1225 hay 1247, có một phụ nữ cư ngụ tại Santarem. Bà là người quá bất hạnh và luôn yên trí rằng: chồng không thương yêu và đă thất trung với ḿnh. Thế rồi bà ta đă dùng mọi mưu mô mánh khóe để chồng chiều chuộng và để ư đến ḿnh. Nhưng bà ta hoàn toàn thất bại! Đau khổ quá, bà t́m đến với một mụ phù thủy như một giải pháp cuối cùng. Mụ phù thủy hứa rằng, chồng chị sẽ cải hóa và yêu chị nếu chị hứa mang cho mụ một Ḿnh Thánh Chúa.
Điều kiện này đă làm cho bà vợ đau khổ rất lo sợ, v́ bà biết đây là một điều quái gở phạm sự thánh. Tuy nhiên, v́ quá đau khổ, cuối cùng bà đành chấp nhận. Bà đi dự lễ và lên rước Thánh Thể tại Thánh Đường Thánh Stêphanô. Nhưng thay v́ nuốt Ḿnh Thánh, bà lập tức rời thánh đường, lấy Ḿnh Thánh khỏi miệng và gói vào một chiếc khăn, rồi lanh lẹ đem nộp cho mụ phù thủy.
Nhưng lạ chưa, dọc đường, Ḿnh Thánh bắt đầu chảy máu. Tuy nhiên, bà không hề hay biết, cho đến khi những người qua đường nh́n bà chằm chằm, v́ họ tưởng bà bị xuất huyết. Quá hoảng sợ, bà vội vă về nhà, bỏ khăn ra và đặt Ḿnh Thánh vào một đáy rương. Suốt ngày hôm đó cho đến tối, bà chờ đợi chồng trong lo sợ. Đến khuya chồng về nhưng bà giấu không hề hé môi, sau cùng hai vợ chồng đă đi ngủ. Cả đêm đó, bà không sao ngủ được, tâm hồn bà bị dày ṿ v́ tội phạm sự thánh và bà luôn nghĩ rằng, không biết Ḿnh Thánh có c̣n chảy máu nữa hay không?
Tảng sáng, hai vợ chồng tỉnh giấc v́ những tia sáng chói ḷa từ chiếc rương. Không giấu nổi nữa, người vợ đành thú tội với chồng. Thế rồi cả hai đă qú thờ lậy Thánh Thể. Sáng sớm, ánh sáng càng rực rỡ từ chiếc rương đă thu hút bao khách qua đường đến chật ngôi nhà của bà. Tất cả mọi người đă chứng kiến phép lạ cách tỏ tường. Thế rồi phép lạ đă đến tai cha xứ. Ngài vội vă đến nơi xẩy ra, đă nghe bà kể lại tỉ mỉ. Xong đâu đó, cha xứ cùng với dân chúng long trọng rước Thánh Thể về nhà thờ. Ngài đặt Thánh Thể vào trong một hộp tráng sáp và đặt trong Nhà Tạm.
Tưởng thế là xong, một phép lạ khác lại xảy ra. Lần kia khi cha xứ mở cửa Nhà Tạm, hộp tráng sáp đựng Thánh Thể đă bị vỡ tung thành trăm mảnh. Thế vào đó, ngài đă làm một hộp pha lê đựng Máu Thánh. Hộp đó đă được giữ cẩn thận ở ngôi thánh đường này cho đến ngày nay. Từ đó, ngôi thánh đường đă được đổi là: "Thánh Đường Phép Lạ". Từ ngày phép lạ xảy ra, hằng năm, vào Chuá Nhật thứ hai trong Tháng Tư, dân địa phương đă long trọng cung nghinh Thánh Thể từ ngôi nhà xảy ra phép lạ về nhà thờ chính.
Phép Lạ Santarem được cất giữ cẩn thận và ít khi được đem ra trưng bày. Tuy nhiên, khách hành đến kính viếng vẫn được phép chiêm ngắm Máu Thánh. Ḿnh Thánh được đặt trong một mặt nhật bằng vàng có 33 tia sáng cho tới ngày nay.
Bánh Thánh có h́nh khác thường với những đường máu chảy từ trên xuống dưới và người ta đă thu được một số lượng máu ở hộp đựng Bánh Thánh.
Bác sĩ Hoagland ở New Jersey đă đến viếng Bánh Thánh nhiều lần và nhận thấy rằng có nhiều lúc máu có mầu như máu tươi, có những lúc như máu khô.
Máu Thánh vẫn c̣n ở thể lỏng tới 750 năm sau khi Phép Lạ xảy ra vào đầu thế kỷ 13.
Sau khi được sự chuẩn nhận của giáo quyền Nhà Thờ Thánh Stêphanô được đổi tên là "Nhà Thờ Phép Lạ Thánh Thể." (Bob and Penny Lord, This is My Body, This is my Blood, Journeys of Faith, p. 131)
3. Chúa của Bác ái, không muốn ngự vào tâm hồn kẻ không biết thứ tha:
Truyện xảy ra tại xứ Bùi Thái, giáo phận Xuân lộc, tỉnh Biên Ḥa, Việt nam, năm 1984.
Tại Xứ Bùi Thái, có một gia đ́nh làm nghề giết và bán thịt chó. Nhiệm vụ của ông chồng là giết chó, c̣n nhiệm vụ của bà vợ là đem thịt ra chợ bán. Vào quăng năm 1984 bà nhà lâm trọng bệnh. Cha chính xứ Bùi Thái lúc ấy là Cha Bách, được mời đến để ban các phép cuối cùng và cho chịu Của Ăn đàng. Cha xứ tới ban phép Giải tội và Xức dầu xong, khi trao Ḿnh Thánh Chúa cho kẻ liệt th́ không thấy Ḿnh Thánh trong hộp đựng Ḿnh Thánh đâu! Ngài tưởng ḿnh quên, nên chỉ khuyên bảo bệnh nhân đôi lời rồi ra về.
Ngày thứ Hai, trước khi tới nhà bà ấy, Cha Bách đă nhắc ḿnh nhớ lấy Ḿnh Thánh Chúa. Ở tại nhà kẻ liệt, khi ngài làm các lễ nghi xong, tới lúc mở hộp đựng Ḿnh Thánh Chúa ra, Ngài cũng chẳng thấy Ḿnh Thánh đâu. Thật lạ lùng, chẳng hiểu tại sao. Sau đó, ngài cũng lại âm thầm trở về.
Tới lần thứ ba, Cha xứ mới nói cho ông Chủ tịch Hội đồng Giáo xứ biết hôm trước ngài đem Ḿnh Thánh đến nhà kẻ liệt mà thấy Ḿnh Thánh Chúa biến mất. Lần này ngài xin ông ấy làm chứng ngài đă lên nhà Thờ lấy Ḿnh Thánh Chúa để đem tới nhà kẻ liệt. Nhưng kết quả lần thứ ba này cũng như hai lần trước: khi mở hộp Ḿnh Thánh Chúa ra th́ cũng chẳng c̣n Ḿnh Thánh Chúa nữa. Cha xứ và Ông Chủ tịch trở về đầy kinh ngạc.
Tới lần thứ tư, Cha xứ cùng với ông Chủ tịch đem Ḿnh Thánh Chúa cho kẻ liệt như 3 lần trước. Lần này trước khi mở hộp đựng Ḿnh Thánh Chúa ra th́ Cha xứ hỏi bệnh nhân:
- Đă ba lần cha đem Ḿnh Thánh cho bà, mà cả 3 lần Ḿnh Thánh Chúa đều biến mất. Vậy để lần này Chúa khỏi biến mất đi như trước th́ bà xét ḿnh lại xem bà có điều ǵ ngăn trở cho được chịu lễ chăng?...Trong những lần xưng tội vừa qua bà có xưng tội nên không? Có giấu tội không?
- Thưa cha, con không giấu tội.
- Vậy không hiểu tại sao Ḿnh Thánh Chúa biến đi? Bà nhớ coi, trong gia đ́nh có sự ḥa thuận yêu thương nhau không?
- Thưa Cha, không có ḥa thuận, v́ trước đấy có mấy lần con đi bán thịt về, bán không được giá, phải bán rẻ, nhưng nhà con không hiểu lại hồ nghi con giấu tiền hay làm thế này thế nọ nên giữa con và chồng con từ đó không tin tưởng và yêu thương nhau nữa!
- Nếu vậy th́ con hăy làm ḥa với ông ấy để xứng đáng rước Chúa vào ḷng con. Chúa không muốn ngự vào những tâm hồn giận ghét nhau.
Cha xứ cho mời ông chồng đến bên giường. Hai vợ chồng làm ḥa cùng nhau. Sau đó ngài mở hộp đựng Ḿnh Thánh Chúa ra th́ Ḿnh Thánh Chúa vẫn c̣n. Bệnh nhân đă được Rước lễ, sau đó mấy ngày th́ qua đời.
Chính ông Chủ tịch Hội đồng Giáo xứ Bùi thái kể lại câu truyện này khi ông ấy lên dự tuần tĩnh tâm tại Thủ đức, tỉnh Gia định để gia nhập Gia đ́nh Đồng công do Linh mục Trần đ́nh Thủ, Bề trên Sáng lập Ḍng cho tổ chức. (Mến yêu Thánh Thể, Đồng Tâm,1992, trang 232).
4. Đói khát Rước Chúa: Gương cho mọi người, nhất là các tu sĩ nam nữ:
Thánh nữ Catarina Siêna đă nêu gương sáng về sự ao ước siêng năng rước Ḿnh Thánh Chúa Giêsu. Thánh nữ được phép rước lễ hằng ngày. Ngày nào v́ ngăn trở không rước Ḿnh Thánh Chúa được, th́ ngày hôm đó thánh nữ bồn chồn, đau khổ, buồn bă lắm.
Cha linh hướng thánh nữ kể rằng: Một hôm, ngày lễ kính thánh Marcô, tôi có việc cần phải đi từ sáng sớm, không dâng lễ được. Khi tôi về, chị Catarina đến thưa rằng: Thưa cha, con đói lắm. Tôi hiểu ngay rằng chị muốn rước lễ, nhưng tôi thử chị, tôi nói rằng: Tôi đi đường xa về mệt nhọc lắm, không dâng lễ được. Catarina buồn bă bước ra khỏi pḥng tôi, nhưng chỉ vài phút sau, chị trở lại thưa như trước: Thưa cha, con đói lắm.
Cảm động trước tấm ḷng ước ao rước Chúa của chị, tôi liền ra nhà thờ dâng lễ ngay. Lạ thật, khi tôi vừa bẻ Ḿnh Thánh ra làm hai, th́ một nửa ở trong tay tôi biến mất. Tôi lo sợ t́m kiếm, nhưng chị thánh nói: Chúa đă đến với con. Và quả thực, lúc ấy, mặt chị thánh sáng láng như thiên thần. (Tháng Trái Tim Chúa, trang 54).
5. Thánh Thể là con đường ngắn nhất, chắc nhất, dễ nhất để vào Thiên đàng:
Thánh Piô 10, Vị Giáo hoàng Thánh Thể: Có lẽ không một việc cải tổ nào của Đức Piô 10 được thế giới hoan nghênh nhiệt liệt cho bằng những cải tổ về việc tôn thờ Thánh Thể Chúa Giêsu, đó là việc Rước lễ hằng ngày và cho trẻ em rước lễ sớm.
Ngay trước lễ Giáng sinh, ngày 10 tháng 12 năm 1905, Đức Thánh Cha đă ban hành một sắc lệnh về một vấn đề đă tranh căi trong nhiều năm: Thế nào là năng rước lễ? hàng tuần, hàng tháng?
Sắc lệnh xác định rằng: Thánh Thể không phải là phần thưởng cho các nhân đức, nhưng là phương thế cho cán tín hữu kết hợp với Thiên Chúa, t́m được sức mạnh chống trả chước cám dỗ, thanh tẩy mọi tội lỗi hằng ngày và được can đảm xa tránh tội lỗi. Đức Thánh Cha khẳng định rằng điều cần cho những người rước lễ là sạch tội trọng và có chủ ư tránh tội trọng trong tương lai.
Mở đầu Sắc lệnh, Đức Thánh Cha nhắc lại ư muốn của Công đồng Trentô: "Thánh Công đồng thực sự muốn rằng trong mỗi Thánh Lễ, những giáo dân tham dự đều được rước lễ, không chỉ cách thiêng liêng, nhưng là cách bí tích bằng việc rước lễ thật". Người cũng đưa ra những cách thực hành của các thánh thời trước và khuyên rước lễ hằng ngày như lương thực nuôi linh hồn, cần hơn bánh nuôi xác hằng ngày: "Mọi tín hữu, dù bất cứ ở điều kiện nào trong cuộc sống, nếu không mang tội trọng và có ư ngay lành đều được hiệp lễ thường xuyên và có thể hàng ngày, đó là ư muốn của Chúa Giêsu và Giáo hội Chúa".
Ngỏ lời với nhóm Hiệp hội Thánh Thể, Đức Thánh Cha nói cách giản dị: "Hiệp lễ là con đường ngắn nhất, chắc chắn nhất để vào Thiên đàng. Có nhiều đường khác: Ngây thơ vô tội chẳng hạn, nhưng điều đó dành cho các trẻ nhỏ. Đường đền tội, nhưng chúng ta thường khiếp sợ con đường đó. Chịu đựng những thử thách trong cuộc sống, nhưng khi thử thách đến ta cầu nguyện để tránh thoát. Con đường chắc chắn nhất, dễ dàng nhất, ngắn ngủi nhất đó là đường qua Bí Tích Thánh Thể".
6. Đức Thánh Cha Gioan Phaolô 2 kính viếng Thánh Thể.
Trong cuộc công du nước Mỹ lần thứ hai, Đức Thánh Cha Gioan Phaolô 2 vào nhà thờ chính ṭa New Orleans, tiểu bang Louisiana, giữa tiếng hoan hô vang dậy của hơn 2 ngàn linh mục và tu sĩ nam nữ. Khi tới gần cung thánh, người đi thẳng tới trước Nhà Tạm, qú gối cầu nguyện. Mọi người im lặng ngay lập tức, và mọi người cùng qú gối. Nhiều người chảy nước mắt cảm động. Khi mới lên ngôi, người đi thăm Thổ nhĩ kỳ là nước rất ít người Công giáo, đa số theo Chính thống giáo, người mỉm cười trả lời một kư giả: "Mạng sống tôi ở trong tay Chúa, c̣n Chúa Kitô phải được rao giảng".
7. Thánh Saviô ngất trí khi cảm ơn Chúa
Đaminh Saviô là một cậu thánh nhỏ, qua đời lúc lên 15 tuổi ngày 9/3/1857, cậu được phong thánh ngày 5/3/1950. Ḷng mến yêu Thánh Thể của cậu nhỏ này thật là tuyệt vời. C̣n nhỏ xíu, cậu đă thích giúp lễ để gần Chúa Giêsu. Mùa đông, nhiều khi cậu đi lễ sớm đến nỗi cha Sở chưa kịp mở cửa, nên phải qú ngoài cửa nhà thờ, lănh đủ tuyết rơi.
Cậu học thuộc ḷng mọi điều giáo lư và được đặc ân rước lễ lần đầu hồi 7 tuổi thay v́ 11 tuổi như thói quen thời đó.
Khi vào sống trong nhà cha thánh Don Boscô, cậu được rước lễ nhiều hơn và về sau được rước lễ mỗi ngày.
Để dọn ḿnh rước Chúa, ngay từ chiều hôm trước, cậu qùi bên giường cầu nguyện rất lâu. Hôm sau khi thức dậy, cậu đă hướng tâm t́nh về việc rước Chúa. Mỗi ngày trong tuần cậu đều có ư chỉ riêng kính Chúa, Đức mẹ hay vị thánh nào đó, và rước lễ để cầu cho những linh hồn nào.
Sau khi Chúa ngự vào ḷng, cậu sốt sắng như thiên thần. Có lần cậu qú sau bàn thờ để cảm ơn Chúa, mặt úp vào tay, qú bất động từ sáng tới 12 giờ trưa, không ai thấy cậu trong lớp, không ai thấy cậu trong nhà cơm, sau cùng cha Don Boscô đă t́m thấy cậu sau bàn thờ. Lúc đó là 2 giờ trưa, mà cậu cứ tưởng là chưa hết lễ.
8. Mẹ Têrêsa Calcuta và các nữ tu ḍng Bác ái của Mẹ t́m sức mạnh nơi Thánh Thể Chúa:
Trong cuốn sách sưu tầm những lời của mẹ Têrêsa, nhan đề "One heart full of love", Mẹ Têrêsa hướng Thánh Thể về việc thực hành giới răn Bác ái như Chúa đă dậy. Phương châm của mẹ là: Tin đưa tới yêu thương, yêu thương đưa tới phục vụ, phục vụ những người nghèo nhất trong các người nghèo:
"Để sống ơn gọi Bác ái Truyền giáo, đời sống chúng tôi phải qui về Thánh Thể, chúng tôi nh́n ngắm Chúa Giêsu dưới h́nh bánh, cũng như chúng tôi nh́n thấy Người dưới h́nh dáng những người nghèo khó. Thánh Thể và người nghèo chẳng là ǵ khác, mà chỉ là cùng một t́nh yêu của Thiên Chúa. Để có thể thấy được và yêu mến Chúa Giêsu trong người nghèo, chúng tôi phải kết hợp với Chúa Giêsu bằng đời sống cầu nguyện sâu xa. Đó là lư do tại sao các nữ tu chúng tôi phải bắt đầu một ngày sống bằng dự Thánh Lễ và nguyện gẫm. Và các nữ tu kết thúc một ngày bằng chầu Thánh Thể. Hiệp nhất với Chúa Giêsu, cho chúng tôi sức mạnh, niềm vui và t́nh mến".
Mẹ Têrêsa nói thêm: "Mỗi khi chúng tôi Hiệp lễ, chúng tôi được chứa đầy Chúa Giêsu, và như Đức Maria, chúng tôi phải vội vă đi t́m những trẻ em bị bỏ rơi ngoài đường phố, mang chúng về nhà. Chúng tôi mang chúng tới nơi có b́nh an, vui vẻ và yêu thương".
Lần khác mẹ nói: "Chúa Giêsu trở nên Bánh ban sự sống để thỏa măn những người đói khát Thiên Chúa, nhưng như vậy không đủ cho Người, Người c̣n trở thành những kẻ đói, kẻ trần, kẻ không nhà. Tới lượt chúng ta, chúng ta phải thỏa măn t́nh yêu lớn lao của Người đối với chúng ta. Người vẫn c̣n đang nói: "Khi Ta đói, các ngươi đă cho Ta ăn".
9. Cha Piô năm dấu thánh dâng lễ sốt sắng:
Cha Piô Pietrelcina, linh mục ḍng thánh Phanxicô, đă được in năm dấu thánh trên tay chân và cạnh sườn. Một lần người ta hỏi: Thưa cha, khi dâng lễ, sao cha lại khóc nhiều như thế?. Cha Piô trả lời: "Hỡi con, nước mắt này có là ǵ sánh với những điều đang diễn ra trên bàn thờ, phải đổ ra cả nguồn nước mắt cũng không đủ". Những ai dự lễ cha Piô dâng đều cảm thấy có điều ǵ khác thường, nhưng họ sẵn sàng chấp nhận: họ phải qú gối. Cha đọc lời truyền Ḿnh Thánh và dâng Ḿnh Thánh rất lâu, người khóc, người đau khổ, người nói: "Khi dâng lễ, không phải cha đứng mà là cha bị treo lên".